Tề Tiểu Tô kéo Tô Vận Đạt mở cửa, nói to: “Bà ngoại, cậu út về rồi ạ.”Mọi người trong sân đều đồng loạt quay sang, thấy Tề Tiểu Tô và Tô Vận Đạt, họ kinh ngạc đến mức há hốc mồm, lại nhìn thấy Vệ Thường Khuynh nữa, cằm suýt rơi cả xuống đất.“Mẹ, con… con về rồi.” Tô Vận Đạt không ngờ chuyện mình bị lọt vào ổ buôn thuốc phiện kia lại bị truyền ra rồi. Anh ta cũng thích thể diện, giờ gặp cảnh này, anh ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, không ngẩng đầu lên được.Nhưng lại được đặt chân vào cửa nhà, cảm giác của anh ta lúc này hoàn toàn không giống xưa, còn có cảm giác vô cùng biết ơn nữa. Lúc trước anh ta thường coi thường bố mẹ mình không có bản lĩnh, không có tiền, chỉ để cho bọn họ một căn nhà rách nát tồi tàn này, gần như chỉ có thể tránh mưa tránh gió, chỉ phết một lớp vôi trắng. “Nhà chỉ có bốn bức tường” đại khái là dạng này đây.Tuy anh ta cũng muốn có căn nhà này, nhưng vẫn khinh thường nó. Mỗi lần về nhà đều có cảm giác chán ghét, thậm chí lúc trước mua nhà mới, trong lúc vui vẻ anh ta còn cảm thấy may mắn vì cuối cùng cũng rời được khỏi căn nhà rách nát ở thành Bắc kia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương