Bạch Dư Tây đặt cốc xuống hơi nặng tay, cộp một tiếng khiến người ta phát hoảng không biết chiếc cốc có bị đập vỡ không.

Ngồi ăn cùng bàn còn có cả Bạch Thế Tuấn, bố của Bạch Dư Tây, mẹ anh ta cùng với chú ba thím ba nữa. Mọi người ngồi quanh bàn đều đồng loạt nhìn về phía này.

Sắc mặt của Úc Hà Tâm rất khó coi, trừng trừng nhìn Bạch Dư Tây.

“Anh có ý gì?”

Bạch Dư Tây nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Thế em thì có ý gì? Tự dưng sáng sớm ngày ra chạy đến ăn sáng, kết quả là mẹ anh cố ý làm đồ ăn sáng còn không thấy em khen lấy một câu, không thấy em chú tâm ngồi ăn, nghe điện thoại xong lại nói với anh mấy câu khó hiểu như vậy, giờ còn hỏi ngược lại anh có ý gì à?”