“Cậu út, cậu đang nói linh tinh gì thế? Hôm nay không còn sớm nữa, cậu xem có nên gọi điện thoại báo cho cậu cả biết cậu đã bình an không ạ?”Tề Tiểu Tô vội kéo anh ta ra, sau đó nháy mắt ra hiệu cho Vệ Thường Khuynh. Vệ Thường Khuynh liếc cô một cái, rồi ngồi xuống sô pha, toàn thân như chiếm cứ cả chiếc ghế sô pha vậy.“Ngày mai cứ về luôn thôi, giờ này cũng đã bốn giờ sáng rồi, sợ ông bà ngoại cháu lại dậy mất.” Vừa thả lỏng được một chút, Tô Vận Đạt cũng cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Ở hang ổ kia, trong phạm vi giám sát của đám người đó, anh ta hoàn toàn không dám chợp mắt, đã hai ngày không ngủ rồi.“Vậy cũng được, cậu đi rửa ráy chút đi, sau đó vào phòng khách kia mà ngủ ạ...”“Còn cậu ta?” Tô Vận Đạt chỉ Vệ Thường Khuynh, cảnh giác quét từ mặt người này sang mặt người kia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương