“Thân thủ tốt lắm.”Vệ Thường Khuynh khen một câu, chân di chuyển, hơi nghiêng người đi, đưa tay túm ra phía sau. Với kinh nghiệm trước kia của anh, cú tóm này chắc chắn có thể xách cổ kẻ đánh lén lên, lôi thẳng về phía trước, nhưng anh hoàn toàn không ngờ rằng, cú tóm này lại tóm vào khoảng không.“Hì hì, cảm ơn Thiếu soái khen ngợi!”Tuy vừa rồi Tề Tiểu Tô hơi vất vả một chút mới tránh được, nhưng cũng đã ngoài dự tính của cô lắm rồi, không ngờ cô lại có thể tránh được đòn tấn công của Thiếu soái.“Tề Tiểu Tô.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương