Vừa rồi lúc người đàn ông kia qua đây để bàn bạc giá cả với Tề Tiểu Tô, thái độ rất cứng rắn, giờ đối diện với Vệ Thường Khuynh lại mềm hẳn xuống.“Đúng thế, hy vọng hai người có thể trả giá cao một chút, dù sao cũng đêm hôm khuya khoắt rồi, tôi còn phải lái xe quay về lúc nửa đêm nữa...”Tề Tiểu Tô dựa vào lưng ghế, thở dài thườn thượt, mọi chuyện cứ giao cho Thiếu soái đàm phán là được rồi, cô cũng có thể nghỉ ngơi một chút, mệt chết đi được.Cuối cùng, Vệ Thường Khuynh chốt với anh ta giá tám trăm tệ. Tuy tiền xe như vậy thực sự quá đắt, nhưng hiện giờ ngoài anh ta cũng chẳng có ai có thể đưa họ quay về thành phố. Hơn nữa, chưa biết chừng đêm nay vẫn còn có mưa rào, thời điểm này mà bắt người ta phải quay lại một chuyến nữa đúng là cũng cần trả thêm phí nguy hiểm, vất vả đó.Đến khi ăn xong đĩa mì xào và bát canh nóng hổi thơm phưng phức, Tề Tiểu Tô mới cảm thấy mình như vừa hồi sinh, toàn thân đều khoan khoái dễ chịu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương