“À, phải rồi nhỉ, mau ra thôi.”Tề Tiểu Tô vội vàng thu dọn một chút. Lúc này cô mới phát hiện ra bên ngoài đã là buổi tối rồi, rừng núi đều tối đen như mực. “Tối khuya rồi, ra ngoài vẫn phải đi đường núi, hay là sáng mai mình ra sau?”Cô hơi chùn bước. Cô hoàn toàn không muốn đi trong rừng núi vào ban đêm sau khi vừa mưa lớn chút nào.Ai ngờ vừa nói xong, Vệ Thường Khuynh lại thản nhiên bác bỏ: “Giờ ra luôn đi, coi như một lần huấn luyện dã ngoại đêm đặc biệt.”Tề Tiểu Tô: “...” Cô là bệnh binh vừa mới khỏi ốm cơ mà, đừng có mở miệng ra là huấn luyện đặc biệt, huấn luyện đặc biệt được không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương