Vệ Thường Khuynh nhẹ nhàng giơ cánh tay đang cầm quyển sách lên cao, Tề Tiểu Tô cố gắng lao lên giành lấy, nhưng làm thế nào cũng không sờ được vào quyển sách kia.

Mà từ góc độ của cô vừa vặn nhìn thấy trang mà anh đang mở ra kia, chữ nghĩa hình vẽ chằng chịt...

Mặt cô lập tức đỏ bừng lên như đít khỉ.

“Trả em!”

Vệ Thường Khuynh nhìn cô như cười như không: “Ừm, bản Thiếu soái xem gần hết rồi.”