“Nhưng mà, phỉ thủy ở đây cơ bản đều bị em nhặt sạch rồi còn đâu?” Tề Tiểu Tô ngẩn ngơ nói.

“Ừm.”

“Ừm là sao hả?”

“Ra ngoài đã rồi nói.”

Vệ Thường Khuynh nắm tay cô kéo đến một nơi, lúc này Tề Tiểu Tô mới nhận ra phía trước mặt đã bị anh đào ra một lỗ nhỏ, có nước đang ào ào chảy vào rồi.