Tề Tiểu Tô lại không nhìn thấy nụ cười đắc ý thoáng lóe lên trong mắt Vệ Thiếu soái.

Anh ngậm lấy môi cô, tranh thủ lúc cô đang mơ mơ hồ hồ, làm cho nụ hôn này càng sâu hơn. Khi môi lưỡi quấn quít với nhau, trái tim anh mới hoàn toàn dịu xuống. Đây giống như một sự cứu rỗi sau mấy năm dài đằng đẵng bị giam cầm, một cảm giác kích động khác xa với cảm giác quyết chiến không hối hận dù không biết mình sẽ hi sinh lúc nào trong mỗi trận chiến bảo vệ Liên minh trước đây.

Mà lúc này Tề Tiểu Tô đã hoàn toàn mơ hồ không còn biết người mình ở đâu, tim mình nơi nào nữa rồi.

Hiện giờ môi của Thiếu soái cũng không thể nói là mềm mại, ấm áp được, anh thiếu nước mấy ngày trời, đã gần đến ranh giới giữa sự sống và cái chết, điều đầu tiên anh muốn làm là uống nước. Nhưng chỉ mới uống một ngụm nước nhỏ mà Tề Tiểu Tô mớm cho, anh lại càng muốn hôn cô hơn.

Hôn cô ấy, biểu lộ sự thành kính và cảm kích của mình, còn cả sự thỏa mãn đầy ắp trong tim, trong lòng anh nữa.