Sau khi mua được sạc điện thoại, Tề Tiểu Tô liền nạp điện cho điện thoại, cô vẫn cứ ngồi nhìn đèn báo đang sạc tới ngẩn người.Thỉnh thoảng La Thanh Đức lại liếc nhìn cô một cái, không hiểu sao cứ cảm thấy rất đau lòng, lại không biết phải làm sao cho phải. Anh ta rất muốn giúp cô nhưng lại cảm thấy mình không có đủ bản lĩnh để giúp nên chỉ đành im lặng, ra hiệu cho các anh em đừng nói gì, đừng làm ồn tới cô.Nhưng bọn họ hiện tại cũng chẳng có mục tiêu, chẳng biết phải lái xe đi đâu.Người lái xe rất khó xử, cứ liên tục liếc nhìn Tề Tiểu Tô.Thực ra, Tề Tiểu Tô chỉ đang thả lỏng đầu óc một chút, sao cô có thể nghỉ ngơi vào lúc này chứ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương