Bạch Dư Tây sửng sốt, ngay sau đó không kìm được tức giận.Anh cố gắng khống chế bản thân mình, trầm giọng đáp: “Hà Tâm, em có biết em đang nói gì không hả?”“Sao em lại không biết chứ? Em nói cho anh nghe, Dư Tây, em đang từ thị trấn Minh Quang về thành phố. Đêm qua chúng em đuổi theo Tề Tiểu Tô vào trong núi, sau khi lên núi, cô ta tiến vào một mỏ quặng, bọn em đang định tiến vào thì không hiểu bị cái gì tấn công mà tất cả đều ngất xỉu. Lúc tỉnh lại thì mỏ quặng đã sụp xuống, bên ngoài còn có hai người, bọn họ nói có hơn mười gã đồng bọn của họ đi vào trong mỏ đào quặng! Không ai ra ngoài! Dư Tây, Bạch Dư Tây, anh có hiểu không hả? Mười mấy người, cơ hội còn sống là cực kỳ thấp!”Sắc mặt Bạch Dư Tây cũng trầm xuống, tim đập thình thịch: “Em nói là Tề Tiểu Tô cũng đi vào ư? Em có chắc là cô ấy đã ra ngoài không? Cô ấy có làm sao không?”Vừa nghe lời này, Úc Hà Tâm cực kỳ tức giận: “Cô ta ra rồi! Xe của bọn họ thuê vốn dừng dưới chân núi, nhưng khi bọn em xuống thì không phát hiện thấy cái xe đó nữa, hơn nữa, dọc đường đi còn thấy cả vết máu! Từ chỗ mỏ quặng sụp xuống tới chỗ xe bọn họ đỗ lại đều có vết máu!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương