“Thanh Đức, cậu về nhà lấy cho cô Tề Tiểu Tô mấy bộ quần áo đi, thuận tiện mua cái gì ăn sáng nữa.” Cung Thắng kéo ghế dựa ra, “Tôi chợp mắt một chút, chờ cậu tới thì đổi ca.”

La Thanh Đức gật đầu.

Sau khi anh ta đi rồi, Cung Thắng liền ngồi dựa vào ghế. Vốn chỉ muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút, nhưng vì di chứng của vụ tấn công bằng sóng hạ âm vẫn còn nên vừa thả lỏng liền ngủ say luôn.

Vì thế anh ta cũng không thấy một y tá lặng lẽ đẩy cửa tiến vào, đôi giày đen đế mềm hoàn toàn không phát ra âm thanh nào khi tới gần giường bệnh.

Cô ta cao hơn phụ nữ bình thường một chút, đội mũ của y tá, đeo khẩu trang, đôi tay đút trong túi áo.