Cô mải miết chạy, máu và nước mắt rơi như mưa.

Ấn tượng của Tề Tiểu Tô về một đêm này, là những ánh đèn pin lấp loáng, là đá điên cuồng rơi xuống mỏ quặng, là cô vấp ngã vô số lần mới ra được tới bên ngoài, là một câu nghẹn ngào làm tai cô như muốn nhỏ máu của Vệ Thường Khuynh.

Mau đi ra, đây là mệnh lệnh.

Cô chỉ biết khóc trong điên cuồng, chỉ cảm thấy người đàn ông này quá đáng ghét. Anh đã sắp chết rồi mà còn dám ra lệnh cho cô! Còn dám ra lệnh cho cô!

Anh không sợ cô mà ra rồi sẽ chẳng còn cách nào cứu anh sao? Bọn họ đã gần nhau trong gang tấc, dựa theo bản năng muốn sống của con người thì chẳng phải là anh nên cầu cứu cô hãy mau chóng cứu anh ra sao?