“Chẳng lẽ Đỗ gia cũng có hứng thú với vùng núi này?” Úc Hà Tâm liếc nhìn Đỗ Viên. Hình như Đỗ Viên biết mình lỡ miệng nên vội vàng nói vài ba câu chuyển sang chủ đề khác.Úc Hà Tâm hơi khinh thường.Đỗ gia là như thế, tuy nhiều thế hệ làm trong quân ngũ nhưng chỉ cần có cơ hội kiếm tiền thì bọn họ sẽ bu lấy chẳng khác nào ruồi bọ, hoàn toàn không có một chút phong thái nào. Hơn nữa, muốn kiếm tiền chẳng phải là chuyện mất mặt gì, vấn đề là Đỗ gia muốn kiếm tiền nhưng lại nghĩ nó là một chuyện rất thấp hèn, sợ người ta nghĩ rằng bọn họ thiếu tiền tiêu nên lúc nào cũng lén lén lút lút, cứ có người hỏi tới là lập tức cười cợt như thể họ vừa nói chuyện gì nực cười lắm vậy.Y như Đỗ Viên lúc này.Tính cách của đám người Đỗ gia đều y như nhau. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương