“Các anh mau thay quần áo của họ, chờ ở bên ngoài này, để ý tình hình trước, tôi không gọi thì các anh đừng vào.” Tề Tiểu Tô nhỏ giọng nói rồi vọt vào trong hang. Cung Thắng và La Thanh Đức còn chẳng kịp giữ cô lại.“Đệch, giờ phải làm sao đây?” La Thanh Đức không nhịn được vỗ gáy một cái với vẻ thất bại. Anh ta thật sự không hiểu tại sao Tề Tiểu Tô lại có thể nhanh nhẹn như thế.Cung Thắng cũng rất phiền não, anh ta cảm thấy thực sự nhọc lòng khi đi theo Tề Tiểu Tô. Là cái cảm giác nhọc lòng khi bọn họ không thể theo kịp hành động của Tề Tiểu Tô, thường xuyên bị cô bỏ rơi, đáng sợ nhất là toàn bị bỏ lại trong những tình huống đặc thù, sợ có nguy hiểm xảy ra.Ví dụ như khi cảnh sát tìm tới cửa, ví dụ như lúc này!Nếu xảy ra chuyện gì thì không chỉ có Chúc Tường Đông trừng phạt bọn họ mà chính bọn họ cũng cảm thấy buồn bực vì không bảo vệ nổi cho một cô gái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương