Thấy vẻ mặt hóng hớt của Tề Tiểu Tô, Bạch Dư Tây vừa tức lại vừa buồn cười.Anh ta biết cô bé này vẫn nghi ngờ mình, nhưng giờ anh ta bị đánh mà cô còn trông chờ xem anh bị làm khó, lương tâm đâu mất rồi? Vốn dĩ Bạch Dư Tây cũng không hành động theo lẽ thường, vì thế vừa thấy bộ dáng đó của cô, trong lòng anh ta nổi lên ý xấu, giả vờ nhìn Chu Thuần với vẻ buồn bã và chột dạ: “Chu Thuần, thầy nói cho em biết một bí mật, hy vọng sau khi nghe xong em có thể tha thứ cho thầy. Thầy có nỗi khổ mà.”Chu Thuần sửng sốt, tuy rằng còn khá tức giận nhưng vẫn hỏi theo bản năng: “Nỗi khổ gì chứ?”“Thầy tới Nhất Trung này làm thầy giáo là có mục đích.”Hửm? Định thẳng thắn sao? Tề Tiểu Tô dựng thẳng lỗ tai hóng chuyện, có điều trong lòng vẫn cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương