Tề Tiểu Tô nghe thấy giọng của Bạch Dư Tây thì rất sôi máu.

Tuy biết giận chó đánh mèo với anh ta có hơi vô lý, hơn nữa Bạch Dư Tây vẫn luôn giúp đỡ cô, nhưng mấy ngày nay, cô hoàn toàn không khống chế được sự bực bội của mình.

“Có thể ngồi lại tới tan học hay không thì phải xem cô nàng thanh mai thân yêu của thầy Bạch có cho em cơ hội đó không đã.”

Nghe giọng điệu cô hơi gây sự, lời nói lại có phần kỳ quái nên Bạch Dư Tây hơi sửng sốt một chút, sau đó liền hiểu ngay.

Anh nhíu mày: “Hà Tâm tìm được em sớm thế à?”