Nhưng vì Thiếu soái xảy ra chuyện nên những vui sướng này của cô nhanh chóng bị hòa tan.

“Nếu Nghiêm lão thích viên Đế Vương Song Sắc đó thì cứ giữ lại đi ạ!”

“Không, Tiểu Tề, cháu cứ nghe ta. Lần này cháu đã giúp ta, giúp Nghiêm gia, giúp cả tập đoàn Lập Hoa rất nhiều rồi. Đế Vương Song Sắc rất hiếm có, cháu phải giữ lại nó, sau này có thể coi là bảo vật gia truyền cũng được. Nếu ta mà nhận lấy viên ngọc đó, chỉ sợ mấy đứa con không ra gì của ta lại tranh đấu với nhau vì nó mất.” Nghiêm lão thở dài, lúc này ông mới biết được trong nhà đã bắt đầu rối loạn, bọn nó chỉ giả vờ trước mặt ông mà thôi, vậy mà ông lại không hề phát hiện ra.

Lần này, nếu không vì Nghê Hào thì ông cũng không biết được thằng con bất hiếu của mình đã gây ra chuyện gì.

Tề Tiểu Tô nghĩ rồi cũng không từ chối nữa.