“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”Có thể vì Thạch Quỷ cực kỳ nhạy cảm và bảo vệ con mắt này của mình, nên hiện tại hắn lập tức cho rằng đối phương tới là vì con mắt này, chắc chắn sẽ không lấy mạng hắn. Vì thế hắn cũng không quá sợ hãi nữa mà thay vào đó là sự kinh hoảng khi nghĩ tới việc sẽ mất đi con mắt này, hắn ra sức giãy giụa còn miệng thì không ngừng hét lên kêu cứu.Người móc mắt hắn đương nhiên là Cổ Khắc.Lúc này Cổ Khắc cũng hiểu tại sao Tề Tiểu Tô lại nói với ông ta rằng không thể giết người ở nơi này, bởi vì không đủ thời gian mà địa điểm cũng không phù hợp.Vì thế ông ta ra sức móc, moi con mắt và vật cứng ở trong mắt Thạch Quỷ ra, cầm chặt trong tay rồi nhấc chân chạy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương