Không phải chứ, trùng hợp thế cơ à?Nhưng Chúc Tường Đông lại gật đầu chứng thực lời suy đoán của cô.“Đúng thế, chính là Đỗ gia đấy.”Tiểu Tô không nhịn được mà đấm bụp vào vai anh ta một cái: “Chúc Tường Đông, anh là đồ khốn kiếp!” Cô túm cổ áo hắn, kéo lại gần rồi nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng nói: “Có phải anh có thù cũ với ả Hoàng Nhược Mi đó nên mới mượn cơ hội này trả thù lên Đỗ Tử Thăng kia không?”“Quả thực là có chút ân oán cá nhân.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương