Cà phê vừa mới pha xong nên còn đang bốc hơi nghi ngút. Hoàng Nhược Mi hoàn toàn không ngờ Tề Tiểu Tô lại to gan như vậy, tuy đã nhìn thấy động tác của cô, nhưng lúc cô ta kịp phản ứng thì đã chậm một bước rồi.Chất lỏng nóng bỏng dội xuống đỉnh đầu làm da đầu cô ta bỏng rát tới mức hét toáng lên, đẩy vội Tề Tiểu Tô ra, nhảy dựng lên.Hoa Nha vội vàng cầm lấy khăn lông lau giúp cô ta.Hoàng Nhược Mi giận tím mặt, chỉ vào Tề Tiểu Tô mắng: “Con đĩ không biết điều này! Hoa Nha, hôm nay có khách không?”“Có, có ạ, bà Lâm kia vừa mới tới, tới lượt em phục vụ...” Hoa Nha vội vàng nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương