Nghiêm Uyển Nghi đỡ bố, ánh mắt nhìn Nghê Hào tràn đầy oán hận.

Cô từ nhỏ lớn lên trong tháp ngà, từ trước đến nay chưa từng chịu đả kích và bất lợi gì, bởi vì ở thành phố D xuất thân bối cảnh tốt, cũng không có ai dám bắt nạt cô, cho nên vẫn chưa từng căm ghét ai. Thật ra chính là vì cô quá mức đơn thuần, Nghiêm lão trước kia không cảm thấy cô như vậy có gì không tốt, sau khi biết Tề Tiểu Tô, cô gái đó kiên cường thông minh và bản lĩnh cơ trí khiến cho ông bắt đầu cảm thấy có phải là mình bảo vệ con gái út quá tốt rồi không, cho nên lần này mới định dẫn cô theo bên cạnh để dạy cô nhiều hơn, cũng để cho cô biết lòng người thế nào.

Ông càng hy vọng Nghiêm Uyển Nghi có thể học được một ít phẩm chất đặc biệt của Tề Tiểu Tô.

Nhưng ngay cả ông cũng đánh giá thấp sự hung ác và nham hiểm của Nghê Hào, ông dù đoán được Nghê Hào có thể sẽ ra tay với Tề Tiểu Tô, cho nên ông tìm thêm vệ sĩ. Nhưng không ngờ một lần ám sát không thành, lúc Tề Tiểu Tô thắng lão ta hai trăm triệu, sau khi lão ta có động cơ còn dám ra tay với cô lần thứ hai.

Lão ta điên cuồng ngang ngược, không sợ gì hết sao?