Khu nhà lầu này đã bỏ hoang quá lâu, đến mức bên trong có một loại cảm giác ẩm ướt và mùi mốc.

Tề Tiểu Tô luôn muốn chạy khỏi tầm mắt của những người này, như vậy cô có thể tiến vào không gian chứa đồ để tránh, nhưng bọn chúng đuổi rất sát, cô luôn không thể chạy ra khỏi tầm mắt dù chỉ một người.

Bởi vì nếu như có người nhìn thấy, cô sẽ lo lắng để lộ không gian.

“Không được, như vậy không được, bại lộ thì bại lộ, ai thấy thì tiêu diệt kẻ đó.” Năng lượng của Hệ thống Tiểu Nhất lúc này đã cấp báo, không cách nào báo động trước cho cô nữa, sau khi Hệ thống phân tích cũng lo lắng cô còn chạy như vậy nữa thể lực sẽ bị cạn kiệt. Đến lúc đó tất cả người truy đuổi vây lại, khi ấy cho dù cô muốn giết người diệt khẩu cũng không có cách nào, dẫu sao nhiều người như vậy, lúc cô kiệt sức làm sao đánh thắng được?

Thiếu soái bây giờ cũng không có cách nào đến giúp, đến lúc cô thật sự xảy ra chuyện…