“Cẩn thận.”

Chúc Tường Đông ngay lập tức theo bản năng với tay về phía eo cô giữ lại, nhưng khiến hắn hoàn toàn không ngờ là Tề Tiểu Tô lại vẫn có thể nhận ra được, eo linh hoạt lắc một cái, lại tránh được hắn, cả ly trà trong tay liền hắt lên Thạch Quỷ.

Cái này có thể coi như là trúng ngực, bởi vì cả ly trà lớn kia đều đổ lên ngực Thạch Quỷ.

“Ôi chao, thật xin lỗi ông Thạch Quỷ! Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi!” Tề Tiểu Tô giơ tay ra liều mạng lau quần áo của hắn, nhưng nước trà làm sao có thể lau sạch được? Hơn nữa cô vừa mới ăn điểm tâm, trên tay còn dính một ít vụn bánh ngọt, lúc này đều lau hết lên quần áo hắn.

Sắc mặt Thạch Quỷ vô cùng khó coi, Minh Thông cũng xanh mặt, lập tức kéo Tề Tiểu Tô ra.