“Chúc Tường Đông! Em là bạn gái của anh! Anh bị thương, em ở đây có gì không đúng? Anh cứ luôn đuổi em đi, nhưng lại kêu Tiểu Viêm đi đón Tề Tiểu Tô tới! Anh rốt cuộc là ý gì? Anh có phải là thật sự thay lòng đổi dạ rồi không? Trước đây chị em của em từng nói, tự mình đưa tới cửa, đàn ông chắc chắn sẽ không quý trọng, em luôn nói với bọn họ anh sẽ không như vậy, nhưng thực tế lại tát mạnh cho em một cái rồi!”
Lâm Vũ Hi một tay cướp lấy tờ báo của hắn, hung hăng xé thành mảnh vụn, ném lên không trung, lại kéo chăn của hắn, lạc giọng gào lên: “Anh dậy đi! Chúng ta chuyển viện! Em tuyệt đối sẽ không để cho anh gặp con đĩ Tề Tiểu Tô đó! Mới bao nhiêu tuổi đã cướp đàn ông của người khác, ai dạy cô ta hả? Chúc Tường Đông, anh đứng dậy!”
“Đủ rồi!” Chúc Tường Đông dùng sức hất cô ta ra, vải xô trên vai lập tức rịn máu. Hắn nhìn chằm chằm Lâm Vũ Hi, lạnh lùng nói: “Lâm Vũ Hi, em bây giờ đâu còn là Lâm Vũ Hi trước đây nữa? Lúc đầu em nói muốn bỏ nhà đến thành phố K với anh, anh đã nói gì với em hả? Anh nói chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi, trong thời gian đó xảy ra rất nhiều chuyện, anh không đáng cho em vứt bỏ gia đình, vứt bỏ thân phận chạy tới ở bên anh, là em kiên quyết muốn qua đây! Em còn nhớ không hả?”
Lâm Vũ Hi ngẩn ra, bị bộ dạng kia của hắn doạ, không tự chủ được lui về phía sau hai bước, nhưng rất nhanh lại phản ứng lại: “Anh bây giờ trách em không nên đến bên cạnh anh sao? Anh có phải là đàn ông không hả?”
“Anh không phải là đàn ông à?” Chúc Tường Đông quét qua cô ta một cái, hừ lạnh một tiếng, “Đúng, nhiều năm trước chúng ta từng có một khoảng thời gian bên nhau, lúc đó anh cảm thấy em dịu dàng trang nhã, rất hấp dẫn anh. Lúc ban đầu anh tới thành phố K còn từng hỏi em có muốn đi cùng anh không, em đã nói gì em quên rồi à?”