“Ngày mai phải xin ông Thạch Quỷ chỉ giáo nhiều rồi.” Tề Tiểu Tô giơ tay ra với Thạch Quỷ.Luôn phải tìm cơ hội tiếp xúc với hắn, mới có thể thăm dò chính xác mảnh vỡ áo giáp kia có phải là thật sự ở trên người hắn không.Nhưng cô không ngờ Thạch Quỷ chỉ khẽ nâng mí mắt lên nhìn nhìn cô, sau đó đứng lên, chỉnh sửa quần áo của mình, nghiêng đầu nói với Nghê Hào: “Tôi về nghỉ trước, hôm nay tạm thời không xem nữa.”“Anh Thạch Quỷ đi thong thả.” Nghê Hào cười một tiếng.Thạch Quỷ nghiêng người, đi qua bên cạnh Tề Tiểu Tô, từ đầu đến cuối không quan tâm đến cô, một chữ cũng không nói với cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương