“Nghiêm lão, xem xem có ai có thể đứng về phía chúng ta không.” Tề Tiểu Tô thực sự không hiểu nổi, với cách đối nhân xử thế của Nghiêm lão, nên có rất nhiều bạn đứng về phía ông ấy mới đúng, tại sao những người trước đó chào hỏi với ông ấy đều đứng về đội của Nghê Hào hoặc Hoàng Nhược Mi?Nghiêm lão thở dài, đang định nói, đột nhiên thấy có hai người ở cửa lớn, mắt ông sáng lên: “Hai vị kia là bạn tốt nhiều năm của tôi, Quan đổng và Mạc đổng, bọn họ hẳn là vừa đến, có bọn họ gia nhập chúng ta cũng không tính là ăn trứng ngỗng.”Nói rồi, Nghiêm lão dẫn bọn họ qua đón.Tề Tiểu Tô cũng thở phào nhẹ nhõm, nghe giọng của Nghiêm lão, hai vị này nhất định sẽ tham gia vào đội của bọn họ.“Lão Quan, lão Mạc, bây giờ hai người mới đến à?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương