Quyền Tứ đứng thẳng tắp, nhưng ánh mắt từ trước đến giờ bình tĩnh mà tự tin vào lúc này lại có chút âm u.

“Chủ tịch, tôi sẽ bán sản nghiệp và nhà đi, để trả khoản này…”

Một cái gạt tàn đập mạnh lên người hắn. Cái gạt tàn này là chế phẩm pha lê vừa dày vừa nặng, bốn góc đều là góc vuông, nặng nề đập tới vừa vặn một góc đập trúng ngực hắn.

Quyền Tứ rên rỉ một tiếng, cơ thể lảo đảo, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng.

“Quyền Tứ à Quyền Tứ, anh đi theo tôi lâu như vậy, là người ở bên cạnh tôi lâu nhất đúng không? Tiền này nếu phải thanh toán thật thì anh trả hay tôi trả thì có gì khác nhau?”