“Theo tin tức tôi nghe ngóng được thì thật sự chết người rồi, hơn nữa thân phận của người chết còn hơi nhạy cảm, là cháu ngoại của một đại lão quân khu. Cho nên, không chỉ là công thương và đội cứu hỏa, mà cảnh sát cũng đến, chỉ là thân phận của người chết và chuyện chết người tạm thời giữ bí mật, công chúng và truyền thông còn chưa biết.” Bạch Dư Tây trầm giọng nói: “Cho nên tôi muốn biết chuyện này em có phải là hiểu rõ không.”Tề Tiểu Tô trầm mặc.Nói thật, cô muốn Minh Phủ đóng cửa, nhưng không muốn có ai chết.Đến Vu thiếu, cậu ấm của Minh Phủ, cô còn chưa từng muốn mạng của gã.Nếu như người kia thật sự là bởi vì chuyện này của cô mà chết, cô sẽ áy náy vô cùng, đồng thời, càng căm giận và phẫn nộ với Chúc Tường Đông. Cô mặc dù muốn ân thù rõ ràng, nhưng không muốn liên lụy đến người vô tội. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương