Nghiêm lão lúc này thở phào một hơi dài, ông cảm thấy trái tim mình vừa rồi rõ ràng ngừng một nhịp, thót lên tới cổ họng, sau đó lại rơi mạnh về chỗ cũ.

Cười khổ trong lòng, xem ra đi cùng người bạn nhỏ này là thử thách sự dũng cảm của trái tim ông rồi. Tính ra mấy chục năm mưa gió đều đã trải qua, không ngờ già rồi, lại còn vẫn không khỏi sợ hết hồn như ngày trẻ.

Không bằng một cô bé!

Ông đứng lên, vỗ vỗ vai Tề Tiểu Tô, ha ha cười nói: “Như vậy đi, để tôi quyết giúp cháu, vốn dĩ là tám trăm vạn cũng được, nhưng mà, ba khối cộng vào thành hai nghìn vạn đi, còn sáu mươi vạn bớt cho ông Quyền Tứ, dẫu sao cháu cũng là hàng con cháu, phải cho ông Quyền Tứ chút thể diện chứ.”

Tề Tiểu Tô đương nhiên không phản đối: “Cháu nghe Nghiêm lão ạ.”