Anh vừa đến gần, tay Tề Tiểu Tô liền vung về phía anh.“Là tôi.” Vệ Thường Khuynh dễ dàng chụp lấy tay cô. Mặc dù tính cảnh giác của cô rất mạnh, nhưng vẫn còn quá yếu, động tác này đối với anh mà nói là quá yếu, tốc độ quá chậm.Nhưng có một điểm làm anh khen ngợi và hưng phấn, bởi vì góc độ cô vung qua rất chuẩn, vừa vặn đến điểm yếu của anh, nếu như đủ lực, một đòn này sẽ khiến cho người tập kích rất thảm.Cô thực sự có năng khiếu.Vệ Thường Khuynh phát hiện một điểm này, chỉ muốn lập tức huấn luyện cô trở thành cao thủ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương