Lâm Vũ Hi lập tức không chịu nổi, ngồi dậy, trước ngực lắc lư: “Chúc Tường Đông! Anh có ý gì? Em đánh cô ta, sao anh lại quên mất, cô ta còn đánh em đấy.”

“Đó là do em ra tay trước, nếu như em không ra tay, làm sao cô ấy có thể đánh em?”

“Anh... tại cô ta xé quần áo của em trước em mới đánh cô ta! Em là bạn gái của anh! Cả người em đều bị người đàn ông khác nhìn thấy hết rồi, anh không để ý chút nào sao?” Lâm Vũ Hi khóc đánh vào ngực hắn, vừa tiếp tục kêu lên: “Tề Tiểu Tô, cái con đĩ mưu mô đấy.”

Chúc Tường Đông bắt lấy tay cô ta, cũng ngồi dậy, đen mặt lại nói: “Vũ Hi, trước đây em cũng không thô tục như vậy!”

“Trước đây anh cũng sẽ không giúp người phụ nữ khác nói em như vậy!” Lâm Vũ Hi khóc nhìn hắn: “Chúc Tường Đông, có phải anh thay lòng rồi không? Vì anh, em không quan tâm đến sự níu kéo của bố mẹ, từ bỏ quyền thừa kế công ty, chạy đến cái nơi xa lạ như thành phố K này. Đến các chị em trước kia của em cũng cười em, em chỉ có một mình anh, em chỉ có một mình anh thôi, nhưng bây giờ anh lại đối với em như vậy! Rốt cuộc trái tim anh làm bằng gì hả? Chúc Tường Đông, anh nói rõ ràng cho em!”