Tề Tiểu Tô bày tỏ rằng mình rất ấm ức.Nói cho cùng, cô thật sự chỉ là một nữ sinh rất bình thường, làm sao có thể yêu cầu cô phải đối kháng được với sát thủ cầm súng chứ!“Không phục? Muốn cãi à? Hử?” Vệ Thường Khuynh trầm giọng nói: “Có biết nếu như em là lính của bản Thiếu soái thì đã sớm bị phạt quét nhà xí toàn doanh trại rồi không!”“Tôi không phải lính của anh.” Tề Tiểu Tô cong môi, “Tôi căn bản không muốn có cấp trên như anh.” Cảm ơn nhé, làm như cô muốn làm lính dưới tay anh lắm ấy.Vệ Thường Khuynh bị cô làm cho giận quá hóa cười. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương