Tề Tiểu Tô trợn mắt: “Cô ta đáng thương thì ngon lắm chắc? Mẹ kiếp, uổng công tôi còn muốn giúp chứ. Có điều…”Tề Tiểu Tô đột nhiên nghĩ tới một chuyện, lập tức có cách.“Nghe nói anh Chúc là người đứng đầu cả phía Nam này?” Cô dựng ngón cái lên, vẻ mặt kia giống như một con mèo con đang chuẩn bị có chủ ý xấu, trong mắt lóe lên vẻ mưu mô rất rõ ràng.Chúc Tường Đông cảm thấy hơi buồn cười, không nhịn được hỏi cô: “Thì sao?”“Anh không cần giúp bạn gái anh xin lỗi, nếu quả thật muốn xin lỗi, có thể giúp tôi giải quyết chút ân oán cá nhân không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương