“Vệ Thường Khuynh Thiếu soái!”“Ừm?”Vệ Thường Khuynh tự cảm thấy mình rất tốt bụng, biết cô mệt, sau khi đón lấy cô, còn chưa buông tay, vẫn ôm cô làm chỗ dựa cho cô.Nếu không lúc này anh buông lỏng tay một cái, có lẽ cô sẽ ngã xuống mất.“Rốt cuộc anh thật sự muốn giúp tôi cường hóa hay là cố tình hành hạ tôi hả?” Tề Tiểu Tô dùng ngón trỏ chọc chọc vào ngực anh, nhưng ngực anh thật sự quá cường tráng, cô lại cảm thấy cứ chọc như thế có khi ngón trỏ của mình gãy mất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương