“Tiểu Tề, tôi nhờ mấy người liên lạc với Chúc Tường Đông, nhưng bọn họ lại nói hiện giờ không liên lạc được với cậu ta!” Giọng Nghiêm lão rất nặng nề, “Thế này đi, hai đứa lập tức báo cảnh sát, giao điện thoại cho cảnh sát, sau đó quay về đi!”“Nghiêm lão, chúng cháu tìm thấy Chúc Tường Đông rồi...” Tề Tiểu Tô còn chưa nói xong, Báo đã kéo cô một cái: “Đi mau, anh Đông ở bên kia!”Tề Tiểu Tô chỉ đành vội cúp điện thoại, bị anh ta kéo đến một hàng xe ở giữa.Nghiêm Uyển Nghi vốn muốn đi theo, bên cạnh lại có người kéo cô lại: “Nhiều người theo như vậy không tiện.”“Uyển Nghi, chị ở đây chờ em, đừng chạy.” Tề Tiểu Tô hơi lo lắng cho Nghiêm Uyển Nghi, thanh niên tên Tiểu Viêm cười khẽ một tiếng: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt cô ấy, có chuyện gì ít nhất đợi cô quay lại, hoặc là anh Đông của chúng tôi nói thì nói sau.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương