“Mau dậy đi, trời sáng rồi.” Lúc này Vệ Thường Khuynh vô cùng nghiêm túc, thậm chí lập tức kéo rèm cửa sổ ra.

Tề Tiểu Tô quay đầu lại nhìn một cái, trời mới tờ mờ sáng, thật sự không thể nói là đã sáng rồi được. Trước kia ở Tề gia mặc dù cô cũng dậy rất sớm, nhưng đâu cần phải dậy từ năm rưỡi! Cô sờ sờ điện thoại của mình, nhìn một cái, năm giờ mười lăm.

Tề Tiểu Tô lập tức nổi giận, không nhịn được kéo chăn trùm lên đầu, nằm bên trong kêu cứu mạng, “Không phải nói năm rưỡi sao? Có biết mười lăm phút cũng có thể ngủ một giấc thật ngon không hả!”

“Tôi đoán trước em sẽ thế này, cho nên gọi em dậy trước mười lăm phút, coi như là cho em chút thời gian ngủ cố đấy, không cần quá cảm kích tôi đâu.” Vệ Thường Khuynh rất bình tĩnh vén chăn của cô lên.

Tề Tiểu Tô không nói nên lời. Logic kiểu này thì cô chịu rồi!