Đêm nay, cả nhà Tô gia đều không có cơ hội thưởng thức bàn ăn mà Tề Tiểu Tô thanh toán mất ba vạn tám kia.

Chỉ có Hà Mỹ Tú ăn rồi, còn ông bà ngoại chỉ ăn được mấy miếng đã xảy ra chuyện.

Mà Tô Vận Đạt ra khỏi căn phòng bao của đám Hồ Tu Trạch kia xong, sắc mặt cũng không tốt lắm, có điều bố anh ta bị ngã như vậy, anh ta cũng không có hơi sức đâu mà nói nhiều.

Đến khi cả nhà từ bệnh viện quay về Tô gia, cùng ngồi xuống phòng khách rồi, anh ta mới bực tức đạp cái bàn một cái, làu bàu chửi thề.

“Mẹ kiếp, cái thế giới cứt chó gì vậy, chỉ có chăm chăm nhìn vào tiền thôi!”