Sắc mặt Tề Tiểu Tô cũng lạnh đi, trước kia cô không tiếp xúc được với mấy người này, cô thực sự không biết họ lại vô sỉ, tởm lởm đến mức độ này.“Anh tưởng chỉ anh biết hô khẩu hiệu thôi à?” Cô lạnh giọng nói, “Tôi cũng nói cho anh biết, hôm nay bản cô nương không nể mặt ai hết, trong vòng mười ngày, tôi muốn Minh Phủ, Đóng! Cửa! Vĩnh! Viễn!”Bốn chữ cuối, cô gằn giọng nói từng chữ một, lại thêm vẻ mặt của cô thực sự hơi đáng sợ, nên tuy xung quanh không có ai tin lời cô nói, nhưng vẫn kinh ngạc đờ người ra không nói được câu nào.Một lúc lâu sau, vị Vu thiếu kia mới cười ầm cười ĩ lên như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm vậy.“Đúng là chém gió không lựa đối tượng, này ớt hiểm, cô có biết mẹ tôi là ai không? Cô có biết mẹ tôi thân với ai không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương