Ngay khi anh ta đẩy, Tề Tiểu Tô đã hơi né vai đi một chút, khiến anh ta bị đẩy hụt, nhưng sắc mặt cô cũng hơi sa sầm xuống.Lại còn muốn đổ vấy lên đầu cô à?Người không phải do cô đụng ngã, tự người ta chạy nhanh quá trên sàn nhà trơn bóng này, không cẩn thận trượt ngã còn trách gì ai?Hơn nữa, cô cũng cảm thấy rất kỳ lạ, mô hình căn hộ kia đặt trên một chiếc bàn hình trụ tròn, cũng không nhỏ, xung quanh còn có ba bốn người đang đứng xem cùng kia kìa, chạy nhanh thế làm gì? Người này quen với việc phải sống giành sống giật như thế rồi à?“Này, ăn nói cho đàng hoàng đi, tự mình ngã còn ra tay với người khác là sao?” Tô Vận Đạt xông lên, che trước mặt Tề Tiểu Tô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương