Tề Tiểu Tô lập tức tránh ra, cô lạnh lùng trừng mắt nhìn gã: “Trần Quang, tự anh đi mà ăn là đủ rồi.”“Tiểu Tô, đừng gây chuyện nữa, tôi đã nói chuyện tử tế với cô rồi, cũng thành tâm thành ý muốn theo đuổi cô. Lúc trước không phải cô chê tôi không có bản lĩnh không có công ăn việc làm ổn định sao? Giờ thì khác rồi, giờ tôi đã được nhận vào bất động sản Hải Chí, sau này nhất định có thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp, cô còn chê cái gì nữa?” Trần Quang nheo mắt nhìn cô, dáng vẻ kiêu ngạo đó cứ như một con công đực vậy.Ông bà ngoại Tô gia đều kinh hãi.“Chuyện này… Chuyện này… Trần Quang vừa nói gì vậy? Cậu muốn theo đuổi Tiểu Tô nhà chúng tôi ư?” Ông ngoại cảm thấy đầu mình không đủ dùng nữa rồi.Bà cụ Trần trừng mắt nhìn ông, thản nhiên hỏi: “Sao? Không được à?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương