Tề Tiểu Tô cười như không cười nhìn anh ta một cái, chợt hỏi lại: “Có phải cậu út cho rằng nên đưa cho cậu nhiều tiền một chút không?”

Tô Vận Đạt thấy sắc mặt và ánh mắt đó của cô cũng có chút e ngại.

“Sao thế được chứ.”

“Cậu đi nộp viện phí đi, cháu đi thăm bà ngoại.”

May mà anh ta không tham, nếu không Tề Tiểu Tô thực sự sẽ không nể mặt anh ta đâu. Cô nghĩ dù sao ông bà ngoại cô cũng phải ở cùng với một người con trai, cậu cả không ở thành phố D, cậu hai lại thối nát thực sự không dựa dẫm nổi. Nếu cậu út vẫn còn nên bột nên hồ thì cô sẵn lòng đỡ cậu ấy một chút.