Tim Tề Tiểu Tô đập thịch một cái, lẽ nào tai mắt của Hồng lão đại thực sự ghê gớm vậy sao, nhanh như thế đã tìm đến đây rồi?

Thư Văn Đống không ở đây, Tề Tiểu Tô cũng hơi lo lắng, lẽ nào anh ta gặp chuyện gì đó ở bên quán bar kia sao?

“Nghiêm lão.”

Tề Tiểu Tô bị bà Nghiêm nhỏ vẫn đang đứng chờ ngoài cửa gọi vào trong. Bây giờ họ cần nói chuyện nên Nghiêm lão thẳng thắn bảo bà ấy tránh mặt đi.

Bà Nghiêm nhỏ trừng mắt lườm Tề Tiểu Tô một cái, hơi khó chịu không muốn tránh. Muộn thế này rồi, bà ta tránh đi đâu được? Nhưng bà ta cũng không thể không nghe lời Nghiêm lão được.