Giờ nghe thấy Long Đào hỏi đến bố mẹ cô, trong lòng Tề Tiểu Tô không khỏi đắng chát, thứ nhất là vì nghĩ đến số phận bi thảm của bố mẹ mình, thứ hai là vì hiện giờ cô thực sự không biết phải nói thế nào. Hơn nữa, Long Đào cũng rất khó có thể tin được một cô bé đang học lớp 11 lại tự muốn làm chuyện thế này.Nhưng có Vệ Thường Khuynh ở bên cạnh, ít nhiều gì cô cũng bình tĩnh hơn, trên mặt không lộ ra chút bối rối nào.“Bí thư Long không tin tưởng năng lực của tôi à?” Cô cố tình nhìn anh ta với ẩn ý khác.Ánh mắt đó như đang nói với anh ta rằng, nếu tôi thực sự dựa vào bố mẹ, thì tối nay ai cứu anh ra thế?Nghe câu nói này, lại bắt gặp ánh mắt kia của cô, Trần Trực cũng trầm mặc nhìn Long Đào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương