Long Đào cũng thoáng ngẩn người, nhưng sau đó sắc mặt lại như bình thường, gật đầu với cô ta: “Thanh Tuyết, mọi người hẹn A Đình à.”Tuy Tề Tiểu Tô ngồi trong góc khuất nhất nhưng vẫn nghe rõ ràng cuộc đối thoại bên kia, dù sao bây giờ cũng đang lúc đêm khuya yên tĩnh rồi. Cô nghe vậy thoáng cảm thấy không khí có gì đó hơi kỳ quái.“Xem ra bí thứ Long rất quen thuộc với nhóm Thẩm Như Đình, có chuyện gì đó với người phụ nữ tên Thanh Tuyết kia.” Tề Tiểu Tô vừa nhìn Đan Ninh Ninh, vừa nói chuyện với Vệ Thường Khuynh trong đầu.Vệ Thường Khuynh không dằn lòng được, xoa xoa đầu cô, nói: “Lúc này rồi mà em vẫn còn tâm trạng hóng chuyện à?”Tề Tiểu Tô thở dài: “Nếu không thì làm sao giờ? Khó khăn lắm mới có được nhiều năng lượng như vậy, tối nay dùng hết sạch luôn rồi. Tôi chỉ còn lại ba viên đá phỉ thúy cực phẩm kia, lẽ nào cũng sắp biến thành một đống bột sao? Tôi không hóng mấy chuyện khác một chút, cứ nghĩ đến chuyện kia mà đau lòng chết à.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương