Nhưng cô còn chưa nói hết lời, Vệ Thường Khuynh đã lùi lại một bước, sau đó sải bước đạp lên tường, tung người một cái, một tay túm được bậu cửa sổ, lại mang theo cả thể trọng của cô và Đan Ninh Ninh, một tay làm đường dẫn lên trên, từ từ trèo lên.

Cô còn chưa hết kinh ngạc, anh đã nhảy thẳng xuống dưới không chút do dự.

Tề Tiểu Tô máy móc quay đầu lại, nhìn ô cửa sổ cao một mét rưỡi trên kia, lại quay đầu nhìn xung quanh, đây là một con hẻm nhỏ, chưa đến năm mươi mét nữa là đầu hẻm, có đèn nê-ông đang chớp sáng chớp tắt, báo cho họ biết, đây là thế giới bên ngoài quán bar.

Họ thoát ra rồi.

Vệ Thường Khuynh đặt cô xuống, một tay lại tiếp tục dìu cô, một tay kia giúp cô đỡ lưng của Đan Ninh Ninh, “Chạy từ đây ra, em phải tự chạy rồi, nhanh lên, lại cắn răng cố gắng thêm chút nữa đi.”