Nói là hai người, vì trong mắt người khác sẽ chỉ nhìn thấy hai người là cô và Đan Ninh Ninh, họ không nhìn thấy Vệ Thường Khuynh.

Tề Tiểu Tô phát hiện lúc này mà mình vẫn còn tâm trạng để nghĩ đến chuyện khác, cô cảm thấy Vệ Thường Khuynh như thế này giống ma thật, người khác không nghe thấy cũng không nhìn thấy.

Nhưng cô thì hoàn toàn không thể thờ ơ được, vì Vệ Thường Khuynh đang dán chặt lấy người cô, một người đàn ông cường tráng cao to như thế, hơi thở quá mãnh liệt khiến cô cảm thấy cực kỳ an toàn, đồng thời cũng cảm thấy tim cứ nhảy lên thình thịch. Nhưng cũng chính vì thế, cô mới phải ngầm cảnh cáo mình, một người đàn ông như Vệ Thiếu soái, muốn lấy đi trái tim của một cô gái thực sự quá dễ dàng, nghĩ đến những cô gái lúc trước bị Hệ thống chọn mà xem. Cô nhất định phải bảo vệ trái tim của mình thật cẩn thận, để sau này đỡ đánh mất, đối phương mà đi một cái, cô có muốn tìm cũng chẳng tìm được.

Thật ra hiện giờ cũng có phải là cô nhìn thấy người thật của anh đâu, chỉ là số liệu được truyền đến mà thôi! Khoa học kỹ thuật của thế kỷ 22 thực sự khiến người ta sợ hãi.

“Sao hai người lại tự đi ra?”