Quý tộc được vương quốc ban cho đất phong, cần tự hành chiêu mộ cư dân. Mười vạn người nhìn như rất nhiều, nhưng đặt vào vùng đất rộng lớn kia cũng không coi vào đâu. Vấn đề là Ô Nha ở đâu tới nhiều người nhà như vậy? Nhìn ra nghi hoặc của Trần Lạc, Ô Nha chủ động giải thích: “Từ nhỏ, ta chưa từng gặp cha mẹ của mình, là một vị lão Vu Sư thu dưỡng ta, ông còn thu dưỡng rất nhiều hài tử, ta là một trong những hài tử lớn tuổi nhất, sau khi lão Vu Sư chết , ta liền thay ông chăm sóc những hài tử kia, về sau, ta đi rất nhiều quốc gia, dựa vào đầu cơ trục lợi ma pháp kiếm tiền, ngẫu nhiên cũng tiếp một ít nhiệm vụ ám sát, lại phát hiện không ít bộ lạc Vu Sư trốn trên núi . .” “Nguyện vọng lớn nhất của Lão Vu Sư chính là những Vu Sư lưu lạc trên khắp đại lục có thể cơm no áo ấm, cho nên. . .” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương