Trong rừng, các Ma Pháp sư vì Tinh Thần Chi Thứ mà hôn mê nằm ngổn ngang lộn xộn một chỗ. Bóng dáng như u linh kia xuất hiện một cách vô thanh vô tức. Bóng người này đi đến giữa các Ma Pháp sư đang hôn mê, lẩm bẩm nói: “Vương đô lại có Đại Vu Sư. . .” Hắn gãi gãi đầu, nghi ngờ nói: “Giọng nói này hơi quen quen, giống như đã từng gặp ở đâu. . .” Suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ đến loại cảm giác quen thuộc này bắt nguồn ở đâu, cuối cùng hắn lắc đầu, nói: “Là Đại Vu Sư mà nói, nàng hẳn không có nguy hiểm gì. . .” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương