So với ba năm trước đây, Catherine thay đổi không nhiều, tuy rằng nàng đã hai mươi chín tuổi, nhưng nhìn nàng và thiếu nữ tuổi đôi mươi cũng không sai biệt lắm. Có lẽ do hiệu quả của Trì Dũ Thuật, tuổi tác bằng nhau, Vu Sư trông trẻ hơn Ma Pháp sư. Chỉ là sắc mặt của nàng có chút tiều tụy tựa hồ có tâm sự gì, lúc nàng nói chuyện với Trần Lạc, nụ cười trên mặt cũng rất miễn cưỡng. Hàn huyên sau lâu ngày xa cách, Trần Lạc và nàng tham khảo một số vấn đề về tân y học, trước kia nàng đối với mấy điều này cảm thấy rất hứng thú, lần này lại có chút cụt hứng. Nàng trầm mặc một lát, bỗng nhiên nói với Trần Lạc: “Chị phải đi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương